Thiết thực ở đây không chỉ là những khoản thưởng to mà còn phải có giá trị bền vững, giúp vận động viên ổn định tài chính lâu dài, tránh cảnh "giàu sụ một lúc rồi nghèo dài dài" sau khi tiêu hết. Được đánh giá là "vua của sự thiết thực”, không gì khác chính là một khoản tiền mặt khủng, đặc biệt nếu đi kèm trợ cấp dài hạn. Ví dụ, Hồng Kông dẫn đầu thế giới về tiền thưởng huy chương ở Olympic Paris 2024 với 768.000 USD cho huy chương vàng (gấp đôi bạc, gấp 4 đồng). Singapore cũng không thua kém với khoảng 745.000 USD cho một huy chương vàng. Những khoản này đủ để vận động viên mua nhà, đầu tư, thậm chí nghỉ hưu sớm. Malaysia, Indonesia, Israel hay Serbia cũng "chơi đẹp" với hơn 200.000 đến 300.000 USD cho huy chương vàng. Đối với Paralympic, Singapore vẫn "ngon" nhất với khoảng 385.000 USD cho huy chương vàng, trong khi Hồng Kông chỉ khoảng 190.000 USD (thấp hơn Olympic). Một số nước như Malaysia, Singapore, Pháp, Canada... đã bình đẳng thưởng Olympic và Paralympic - điều này cực kỳ thiết thực, công bằng và khuyến khích vận động viên khuyết tật. So với Mỹ (chỉ 37.500 USD cho huy chương vàng) hay Australia (khoảng 13.000-20.000 USD), các nước châu Á "đốt tiền" mạnh tay hơn hẳn - và kết quả là vận động viên có động lực vượt qua giới hạn bản thân.
Tiền một lần thì đã rồi, nhưng trợ cấp suốt đời mới là "vàng ròng". Một số nước như Malaysia hay Bulgaria tặng lương hưu hằng tháng cho vận động viên đoạt huy chương vàng Olympic. USOPC (Mỹ) có quỹ hưu trí: 100.000 USD mỗi kỳ Olympic tham dự sau giải nghệ - nghe ít nhưng tích lũy qua nhiều kỳ thì đáng kể. Nhiều quốc gia châu Âu và Canada giờ bình đẳng thưởng Paralympic, kèm hỗ trợ y tế, tâm lý lâu dài. Đây mới là phần thưởng thiết thực nhất khi chúng giúp vận động viên không lo rơi vào khó khăn khi hết sự nghiệp thi đấu.
Cùng với các khoản tiền thưởng, ưu đãi vật chất, ưu đãi phi tài chính "xịn sò" như nhà cửa, xe cộ, miễn thực hiện nghĩa vụ quân sự… cũng rất hấp dẫn. Kazakhstan tặng căn hộ (huy chương vàng là căn hộ 3 phòng ngủ, bạc là 2 phòng ngủ, đồng - 1 phòng ngủ) - rất thiết thực vì nhà ở là nhu cầu cơ bản. Indonesia thì tặng Greysia Polii và Apriyani Rahayu (huy chương vàng tại Olympic Tokyo) 5 con bò, nhà hàng thịt viên, nhà mới và 350.000 USD. Malaysia tặng xe hơi tài trợ - tiện di chuyển, và nếu xe "xịn" thì bán lại cũng được kha khá. Ở nhiều nước châu Á, việc miễn nghĩa vụ quân sự là phần thưởng vô giá với vận động viên nam, giúp họ tiết kiệm thời gian và rủi ro.
Vận động viên nổi tiếng sau khi giành huy chương thường "hốt bạc" từ hợp đồng quảng cáo, đặc biệt ở môn phổ biến như Bơi, Điền kinh, Bóng đá. Đây là phần thưởng thiết thực dài hạn nhất. Joseph Schooling (Singapore) sau khi giành huy chương vàng ở Olympic Rio 2016 đã "ăn nên làm ra" nhờ thương hiệu cá nhân. Tuy nhiên, nhiều vận động viên vẫn gặp khó khăn tài chính vì chi phí huấn luyện cao, chấn thương, thiếu thu nhập ổn định sau giải nghệ. Tiền thưởng một lần có thể "bay" nhanh nếu không quản lý tốt.
Vậy hình thức thưởng thiết thực nhất là gì? Hàng đầu vẫn là tiền mặt lớn cùng với trợ cấp dài hạn hoặc trợ cấp an sinh xã hội (như Hồng Kông, Singapore, Malaysia) - giúp vận động viên tự chủ tài chính, đầu tư tương lai. Sự bình đẳng giữa Olympic và Paralympic cộng với cung cấp một khoản quỹ hưu trí - được đánh giá là công bằng và bền vững hơn cả. Việc kết hợp nhà ở hoặc xe cộ cùng cơ hội thương mại sẽ thực tế và lâu dài hơn món độc lạ kiểu bò hay nhà hàng. Ở châu Á, mô hình tiền mặt khủng kết hợp với an sinh dài hạn, thay vì chỉ thưởng "nóng" rồi để vận động viên "tự bơi", là hình thức được nhiều vận động viên đánh giá cao nhất. Vì huy chương là vinh quang, nhưng cuộc sống sau huy chương mới là trận đấu thật sự.