Vận động viên cử tạ Phạm Tống Trọng: Hơn 20 năm viết nên khát vọng từ đôi chân bại liệt

Từ một cậu bé mắc bạo bệnh dẫn đến teo cơ, liệt cả 2 chân, anh Phạm Tống Trọng đã không đầu hàng số phận. Vượt qua những mặc cảm tự ti của chuỗi ngày dài khó khăn, anh tìm đến môn Cử tạ và vươn mình trở thành một trong những vận động viên tiêu biểu nhất của Thể thao Người khuyết tật thành phố Đồng Nai. Ở tuổi 47, người đàn ông ấy vẫn miệt mài gánh vác mưu sinh gia đình và cháy bỏng khát vọng trở lại đấu trường quốc tế.

Sinh ra khỏe mạnh tại cù lao Phố (phường Trấn Biên), tuổi thơ của Phạm Tống Trọng rẽ ngang vào năm 4 tuổi khi một cơn sốt bại liệt cướp đi khả năng đi lại bình thường, khiến đôi chân teo tóp. Sau chuỗi ngày ròng rã bám trụ bệnh viện tại TP.HCM và kiên trì tập vật lý trị liệu, cậu bé Trọng mới có thể chập chững đứng lên bằng đôi nạng gỗ.

Hành trình trưởng thành của anh đầy chông gai. Được gia đình hỗ trợ học hết lớp 12, anh buộc phải nghỉ học và từng thử sức với nghề điện tử nhưng không thành. Lập gia đình, gánh nặng mưu sinh đè nặng lên vai người đàn ông khuyết tật. Hằng ngày, anh nhẫn nại vượt hơn 14km chở vợ đến làm công nhân tại một công ty sản xuất giày ở Khu công nghiệp Thạnh Phú rồi chiều lại đón về. Tổ ấm nhỏ có 2 cô con gái (11 và 10 tuổi) cùng người cha già và em gái (mẹ đã mất cách đây 6 năm) khiến nỗi lo cơm áo luôn thường trực.

15c-20260822070217-1787362069.webp
Vận động viên Phạm Tống Trọng (ngồi giữa) cùng đoàn chụp ảnh lưu niệm tại Giải vô địch quốc gia các môn Điền kinh, Cử tạ Người khuyết tật năm 2026

Trong sâu thẳm tâm hồn một chàng trai từng sống khép mình, rụt rè và luôn canh cánh nỗi lo trở thành gánh nặng, ngọn lửa đam mê thể thao vẫn âm ỉ cháy. Bước ngoặt đến khi một người họ hàng giới thiệu anh với Trung tâm Huấn luyện và Thi đấu thể thao tỉnh Đồng Nai. Nhận thấy đôi tay lực lưỡng phù hợp với bộ môn Cử tạ dành cho người khuyết tật, các huấn luyện viên đã động viên và tận tình dìu dắt anh.

Năm 2004, Phạm Tống Trọng chính thức khoác áo đội tuyển cử tạ người khuyết tật tỉnh Đồng Nai. Khởi đầu vô vàn gian nan khi một người liệt 2 chân phải làm quen với kỹ thuật nâng tạ, đối mặt với những chấn thương và sự bỡ ngỡ. "Thời gian đó, người chở tôi đi tập hằng ngày chính là cha mẹ. Sau này lập gia đình, vợ và các con trở thành điểm tựa để tôi tiếp tục theo đuổi đam mê", vận động viên Phạm Tống Trọng bồi hồi nhớ lại.

Sự kiên trì, bền bỉ đã kết trái ngọt. Từ một vận động viên tập sự, anh vươn mình trở thành lá cờ đầu của Thể thao Người khuyết tật của tỉnh Đồng Nai, chinh phục hàng loạt thành tích trong nước và quốc tế. Đỉnh cao chói lọi nhất là tấm huy chương vàng lịch sử tại ASEAN Para Games năm 2012 ở Indonesia, đưa ông trở thành vận động viên người khuyết tật đầu tiên của tỉnh Đồng Nai bước lên bục cao nhất ở đấu trường này.

Đằng sau bộ sưu tập huy chương đồ sộ là mồ hôi, nước mắt và máu cùng những cơn đau chấn thương hành hạ. Có những lúc anh từng hoang mang tột độ "Liệt 2 chân rồi, nếu 2 tay lại xảy ra chuyện gì thì mình sống và mưu sinh thế nào...". Nhưng tình yêu mãnh liệt với cử tạ, cùng sự động viên vô giá từ gia đình, Ban huấn luyện và đồng đội đã giúp anh xua tan mọi rào cản, tiếp tục bám trụ bục đấu.

Năm 2026, ở tuổi 47 - độ tuổi hiếm hoi để duy trì đỉnh cao trong môn thể thao đòi hỏi sức mạnh cơ bắp, vận động viên Phạm Tống Trọng đã làm nên điều kỳ diệu tại Giải vô địch quốc gia các môn Điền kinh, Cử tạ Người khuyết tật khi xuất sắc giành cú đúp huy chương vàng. "Để giành được 2 tấm huy chương vàng năm nay, tôi đã cố gắng và nỗ lực rất nhiều. Cảm giác đứng trên bục nhận huy chương thật sự rất hạnh phúc", vận động viên Phạm Tống Trọng nghẹn ngào chia sẻ về thành quả sau 5-6 năm chờ đợi.

15a-20260822070357-1787362105.webp
Những tấm huy chương quý giá được vận động viên Phạm Tống Trọng lưu giữ cẩn thận trong hơn 20 năm qua

Để dung hòa giữa việc làm công nhân và lịch tập luyện 6 ngày/tuần, anh phải tự lên lịch trình cực kỳ khoa học, luân phiên giữa cử tạ và bài tập bổ trợ. Đánh giá về người học trò, huấn luyện viên Nguyễn Văn Vũ (Trung tâm Huấn luyện và Thi đấu thể thao thành phố Đồng Nai) nhận xét: "Anh Trọng có ý thức kỷ luật và tinh thần tự giác cao. Ở độ tuổi hiện tại, nguy cơ chấn thương cao hơn trước nên Ban huấn luyện luôn phải điều chỉnh giáo án theo thể trạng để anh duy trì phong độ".

Bên cạnh khát khao trở lại thi đấu quốc tế, vận động viên Phạm Tống Trọng ấp ủ một ước mơ nhân văn: Xây dựng một phòng tập gym nhỏ, miễn phí dành riêng cho người khuyết tật để họ có nơi rèn luyện sức khỏe. Anh mong muốn các cấp, các ngành quan tâm tạo thêm sân chơi thể thao miễn phí, giúp người khuyết tật hòa nhập cộng đồng và tạo nguồn tuyển chọn vận động viên kế cận.

Gửi gắm thông điệp đến những người đồng cảnh ngộ, anh Trọng bày tỏ: "Mặc cảm và tự ti là rào cản rất lớn. Trước đây, tôi từng nghĩ không biết sau này mình làm được gì để sống. Nhưng nếu cứ mặc cảm thì sẽ không thể tiến lên, tôi mong mọi người hãy thử đến với thể thao, dù chỉ để rèn luyện sức khỏe".

Hành trình hơn 2 thập kỷ gắn bó với tạ sắt của vận động viên Phạm Tống Trọng là một bản hùng ca về nghị lực phi thường. Điều khiến anh tự hào nhất không phải là những tấm huy chương lấp lánh, mà là chiến thắng vĩ đại trước chính sự mặc cảm, tự ti để vươn lên khẳng định giá trị bản thân, trở thành tấm gương sáng truyền cảm hứng mạnh mẽ cho cả cộng đồng.

An Nhơn