"Đó là canh bạc tất tay. Tôi biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất và đã để dành nó cho Poggio. Pogacar tấn công như một kẻ điên, nhưng gió ngược rất mạnh. Tôi đã nghĩ: cậu ta mạnh quá. Nhưng nếu không thắng năm nay, tôi sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa", Mohoric chia sẻ trên podcast của CyclingWeekly.

Milano-Sanremo luôn là cuộc đua chiến thuật căng thẳng đến phút cuối. Năm đó, Pogacar tìm kiếm chiến thắng Monument đầu tiên của mùa giải, liên tục tung ra những đợt tấn công làm nhóm cua-rơ vỡ vụn. Tuy nhiên, Mohoric đã lợi dụng chính sự hỗn loạn đó để tạo ra đấu pháp cho mình.
Sau khi vượt qua đỉnh Poggio, Mohoric ngay lập tức đổ dốc tấn công. Kỹ năng đổ dốc đỉnh cao giúp anh tạo ra khoảng cách và thoát về đích.
"Tôi lên đến đỉnh ở vị trí thứ tư hoặc thứ năm, cách 3 giây. Tôi biết đây là thời điểm hành động. Tôi nghĩ: Không quan tâm nữa! Pogacar, Wout van Aert và Mathieu van der Poel cứ ghìm nhau, tôi phải tận dụng thời cơ", Mohoric nhớ lại.

Theo Mohoric, Pogacar đã tỏ ra tò mò về hệ thống dropper post (điều chỉnh chiều cao yên xe linh hoạt) của anh. Khi đó, Mohoric chân thành khuyên bạn đồng hương: "Pogacar, nghe này. Cậu là bạn tốt của tôi, vậy nên đừng liều mạng và đánh đổi cả Tour de France chỉ để bám theo tôi xuống dốc Poggio. Cậu biết tôi điên thế nào mà, hãy giữ an toàn nhé".

Khoảnh khắc Pogacar do dự trong tích tắc đã trao cơ hội quyết định cho Mohoric. Nhìn lại chiến thắng lớn nhất sự nghiệp, tay đua 30 tuổi thừa nhận rằng anh chỉ chấp nhận rủi ro khi thực sự cần thiết.
"Bây giờ tôi chỉ đua mạo hiểm nếu điều đó thực sự đáng giá", Mohoric chia sẻ với CyclingUpToDate, khẳng định sẽ hạn chế những pha đổ đèo nguy hiểm trong các cuộc đua thông thường.